Quang Hải quá tải, nhưng có một người thậm chí còn quá tải hơn. HLV Park Hang-seo từng phải thốt lên: "Vòng loại World Cup 2022 và SEA Games 2019 diễn ra quá sát nhau. Tôi ước thân xác này có thể phân làm đôi để cùng lúc nắm hai đội". Trở về Hàn Quốc "xả hơi" hồi Tết Nguyên đán, ông thậm chí còn nói "chắc như đinh đóng cột" với báo giới Hàn Quốc rằng mình sẽ chỉ cầm một đội. Nhưng rồi với "quyết tâm sắt đá" của lãnh đạo ngành thể thao, lại thêm một năm nữa nhà cầm quân Hàn Quốc phải "vừa bế em, vừa xay bột". Và chức vô địch SEA Games trở thành nhiệm vụ lớn nhất được "giao tận tay" cho ông. Chức vô địch SEA Games có quan trọng không? Liệu w88 có quan trọng hơn chiếc vé lọt vào vòng loại thứ 3 World Cup 2022? Liệu có cần phải bằng mọi giá để đạt được, thay vì để nó đúng nghĩa là giải đấu của các cầu thủ trẻ? Còn tùy người trả lời câu hỏi là ai. Với người Thái, câu trả lời có thể là không. Nhưng với thầy trò HLV Park Hang-seo, có lẽ họ không có quyền có cùng câu trả lời, bởi ai cũng biết chiếc huy chương vàng SEA Games quan trọng đến thế nào với bóng đá Việt Nam. Trớ trêu thay, nó quan trọng đến dường ấy, là bởi vì chúng ta chưa bao giờ được chạm tay vào nó trong suốt mấy chục năm liền trở lại với bóng đá khu vực. Dĩ nhiên những Quang Hải, Văn Hậu, hay thậm chí là Công Phượng, Xuân Trường hay Tuấn Anh có quyền khát khao hướng tới thành tích cột mốc ấy của bóng đá Việt Nam. Dĩ nhiên HLV Park Hang-seo có quyền mưu cầu chiếc huy chương vàng sẽ làm thỏa lòng hàng triệu người hâm mộ Việt Nam. Đấy là điều xứng đáng để mơ về. Nhưng đặt lên vai họ gánh nặng phải bằng mọi giá phải giành được nó, liệu có công bằng? Ở giai đoạn sung sức nhất của sự nghiệp, Ánh Viên phải đánh đổi sự tập trung xuyên suốt ở 1, 2 cự ly sở trường của mình, để vươn tầm thế giới, nhưng cuối cùng phải tuột dốc thảm thương, thậm chí là rơi vào trạng thái trầm cảm bởi sức ép của 8 chiếc HCV SEA Games đè nặng lên vai mình. Áp lực phải "lấy vàng" càng nhiều càng tốt ở SEA Games đã cắt đứt con đường vươn tới đỉnh cao của "cô gái vàng" mà phải vài chục năm, bơi lội Việt Nam mới có được. "Ánh Viên đã chạm ngưỡng" và "nên tập trung cho SEA Games" là điều những người có trách nhiệm phát ngôn sau thành tích sụt giảm thê thảm của Ánh Viên hiện tại. Sức ép "vàng SEA Games" chắc hẳn sẽ ảnh hưởng không nhỏ đến tâm lý của những Quang Hải, Văn Hậu... và hẳn nhiên, nó cũng sẽ ảnh hưởng đến tâm lý của HLV Park Hang-seo. Quan trọng hơn, nó đi ngược với điều mà ông mong muốn nhất ở bóng đá Việt Nam, và cho bóng đá Việt Nam - phát triển bóng đá trẻ, tạo cơ hội cho lứa cầu thủ trẻ, tạo "khoảng trống" để họ có cơ hội phát triển, thể hiện mình. Chúng ta đâu muốn sau những Công Phượng, Xuân Trường, Quang Hải, Văn Hậu, Bùi Tiến Dũng... là một khoảng trống mênh mông, phải không nào? Nhưng cũng đâu muốn tuột khỏi tay chiếc HCV SEA Games sau mấy chục năm đằng đẵng đợi chờ, phải không nào? Có cách này để cân bằng được cả hai ước muốn ấy không? Hỏi, đôi khi đã tự thân đã là câu trả lời!