Tôi thuộc tuýp phụ nữ có nhu cầu cao, Toàn lại là mẫu đàn ông giỏi chuyện ấy, thế nên trên lĩnh vực phòng the, tôi cảm thấy bản thân được bù đắp phần nào. Khi chuyện ái ân dần mặn nồng trở lại thì do thuộc tính công việc, Toàn phải đi ra đảo công tác hai năm. Nghe tin tôi rất buồn, nhưng bản thân gắng gượng gạt nỗi niềm sang một phía, động viên chồng nhẫn nại hoàn thành tốt nhiệm vụ. Thiếu vắng hơi anh khi lửa tình còn nồng đượm, tôi cảm thấy bồn chồng khôn cùng. Nghĩ đơn giản rằng bản thân cũng cần phải được đáp ứng sinh lý theo cách an toàn nhất, trong thời gian chồng vắng nhà, tôi lén mua sextoy cho nữ trên mạng nhằm tự thăng bằng tâm sinh lý. Nửa năm trôi qua, tôi sống trong cảnh thiếu vắng chồng, một mình chăm nuôi con nhỏ nhưng cũng tạm đạt tới sự cân bằng tối thiểu do tự tìm ra giải pháp. Mọi việc đang trên đà ổn định, tôi và chồng vẫn thẳng tính liên lạc webcam mỗi dịp cuối tuần. Cuối tuần trước tôi có lịch phải đưa con đi khám định kỳ. Tuy nhiên, khi về nhà thì thấy chồng đã ngồi sẵn ở phòng khách tự lúc nào. Chưa kịp mừng vì chồng về đột xuất thì tôi phát hiện xống áo tư trang tôi bị lục vứt ngổn ngang. Chồng tôi gào thét rằng tôi là đồ dâm đãng, lăng hoàn và vứt thẳng mấy thứ "đồ chơi tình dục cho nữ " vào mặt tôi. Hóa ra, khi về nhà, anh đã mở tủ và bắt gặp mấy dương vật giả tôi để dưới đáy tủ. Anh nói khi phát hiện ra "sự thật khó nuốt" đó, bản thân cảm thấy nóng mặt và bị xúc phạm khôn cùng. Trong suy nghĩ hủ lậu kỳ cựu của anh, hành động của tôi là một sự bỉ báng, chẳng khác nào loại gái nhăng nhít ngoài kia. Vết nhục đó, chỉ co cách giải phóng cho nhau. Anh đưa cho tôi tờ đơn ly hôn đã ký sẵn. Tôi chết lặng trước cách hành xử nhạt hoét của chồng. Phải chăng tôi đã sai khi tìm cho mình giải pháp tình thế trong thời gian chồng vắng nhà? Hay do phía anh quá độc tài và hẹp hòi trong cách ngó vấn đề. Tôi vẫn còn khẩn thiết với gia đình và không muốn mọi thứ vỡ lẽ nhanh chóng như vậy. Tôi có nên lựa lời giải thích, những mong chồng qua cơn giận và cứu lấy gia đình trước nguy cơ vỡ lẽ?